Don't Worry, Be Happy!

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Sự khác nhau giữa thư gửi mẹ của TỬ TÙ và CEO

21:38:00 Posted by Unknown No comments
Thư của người TỬ TÙ

Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.

Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.

Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.
Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.

Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.

Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.
Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.

Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.
Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.

Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…


Thư của một CEO viết cho mẹ

Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.

Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng: “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách Nhiệm trước những sai lầm của bản thân.

Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ácmônica. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ácmônica đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ácmônica cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.
Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.

Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa củamình.
Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.
Con yêu của mẹ!

( Vietnamnet)

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Gác thi môn Ngữ Văn

21:28:00 Posted by Unknown No comments
Lần đầu đi coi thi
Bao kí ức ùa về
Thế, mới mà nhanh thật
Đã bốn năm rồi ư!

Nhìn sỉ từ bây giờ
Nhớ lại mình lúc xưa
Vừa hồi hộp vừa lo
Mong mọi thứ đều ổn

Thế nhưng ngay lúc này
Giữa cảnh vật nơi đây
Mình chỉ lo một điều
Thiu thiu ngủ một giấc

Cho mát mẻ tâm hồn
Cho lòng được thành thơi
Cho điều tuyệt vời nhất
Tất cả vào giấc mơ

Nhưng nào đâu được thế
Vì trách nhiệm bản thân
Tinh thần phải tỉnh táo
Để đảm bảo kì thi

Chúc sĩ tử kì này
Nghĩ hay và làm giỏi
Cho giám thị đỡ mỏi

Hỏi han từng thí sinh>!

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Chiếc khăn choàng

22:07:00 Posted by Unknown No comments
     Đó là một buổi chiều mùa đông, tôi đang trên đường đi làm về. Hôm nay trời có vẻ lạnh hơn mọi khi, những cơn gió cứ thổi không ngừng. Mặc trên người hai lớp áo nhưng cảm giác lạnh dường như đó là không đủ với tôi lúc này. Vì thế tôi cố gắng đảo bước thật nhanh, mong được về nhà và lao lên giường.
      Hôm nay là một ngày tồi tệ với bản thân tôi. Bị sếp trách móc vì không làm xong dự án đúng hạn để khách hàng phải phàn nàn. Và cho tôi ba ngày để hoàn thành nó nếu không tôi sẽ mất dự án và có nguy cơ mất việc. Cũng tại vì tính tôi hay chủ quan, dự án được giao cách đây một tháng nhưng tôi vẫn cứ ung dung ăn chơi, đợi đến khi gần hết deadline thì lao đầu vào làm. Đã nhiều lần tôi tự nhắc nhở bản thân sửa đổi nhưng rồi mọi việc vậy không khá hơn tí nào.

     Giờ này tôi chỉ muốn về đến nhà, nằm xuống và ngủ một giấc. Tôi đã quá mệt mỏi, một tuần qua một ngày tôi chỉ ngủ hai tiếng để thức làm dự án nhưng vẫn không kip hoàn thành.
      Đang đảo bước, tôi chợt thấy dáng người quen, ah đúng rồi không ai khác chính là em. Nhưng bên cạnh em lúc này đã có một người đàn ông khác. Tôi nhận ra em từ xa, vẫn là chiếc khăn quàng cổ đó. Nó làm tôi nhớ lại ngày ấy, lúc đó mình thật ích kỷ đã để mất em.
     Hôm đó trời cũng se lạnh vì đang vào lễ giáng sinh. Tôi đạp xe sang nhà em, trong lòng nôn nao và nhiều dự định. Ngoài đường những cặp đôi đang chở nhau đi lễ nhà thờ, đi đón noel. Còn tôi vừa đi vừa nghĩ viễn cảnh đến nhà em. Em sẽ mời tôi vào nhà và tôi cũng có cơ hội gặp ba má em. Tôi sẽ nói gì với họ bây giờ nhỉ, phải cố gắng tạo ấn tượng tốt. Ít ra thì mình cũng đã qua được bước thứ nhất khi muốn chinh phục em.

 Đang mơ mộng thì “rầm”, tôi đụng phải một người phụ nữ đang đứng mua hàng ven đường.
“Đi đứng kiểu gì thế hả”. Người phụ nữ quay lại mắng tôi.
  Dạ ! dạ ! Dạ cháu xin lỗi !. Ngại quá, tôi chẳng biết nói gì thêm, đành lẳng lặng quay xe đi tiếp.
Tôi thầm trách, mới ra đường đã gặp xui xẻo rồi. Mong là mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Mong là em sẽ có nhà vì muốn bất ngờ nên tôi đã không báo trước.

Chỗ trọ của tôi cách nhà em cũng không xa lắm, nên đi khoảng mười lăm phút là tới nơi. Hẻm
602 đã hiện ra trước mặt tôi, lần tìm theo số nhà 31, nhà em nằm ở gần cuối con hẻm. Nó có hai tầng nhưng không rộng lắm, bên ngoài màu sơn đã nhộm màu vàng đục….

Còn nữa

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Kẻ thứ ba

04:09:00 Posted by Unknown No comments
Ngày  tháng  năm

     Được nghỉ vài ngày ôn thi, tôi và ms được quyết định đi nghỉ mát ở kế bên Đà Lạt và Vũng Tàu. Vừa được lên núi, vừa được xuống biển, cảm giác thật tuyệt không gì tả nổi.
Rời xa thành phố đầy bụi bặm và tiếng ồn, chúng tôi được thả hồn vào trong thiên nhiên, hòa mình vào gió.

     Chuyến đi tuyệt vời này sẽ còn kéo dài được thêm vài ngày nếu như không có kẻ thứ ba xuất hiện. Chia cắt hai đứa chúng tôi và làm thay đổi cuộc đời của ms được fo re ver.

Kẻ thứ ba

     Kẻ ấy tên là Chi, họ tên đầy đủ là Nguyễn Thị Mỹ Chi, nhưng mà mọi người vẫn hay gọi với nickname là “Chi chó điên”. Là một cô nàng tuổi chó hiền lành, vui tính, chăm chỉ xuất thân từ một gia đình nông dân quê gốc ninh hòa nhưng không để lại ấn tượng gì cho chúng tối lần đầu gặp mặt.

     Nhưng mà lần thứ hai thì mọi chuyện đã khác, bị cuốn hút bởi Chi ngay lần gặp mặt này khi mà cô nàng chuyển đến ở trọ kế bên phòng chúng tôi. Ms Được quyết định truy tìm facebook và hằng đêm vẫn thức nhắn tin cùng nàng. Không dừng lại ở đó, sau một hồi rình mò, tìm kiếm, lượn qua lượn lại mấy vòng cuối cùng anh ta cũng đã tìm được nơi cô ấy làm việc, một quán hủ tiếu nho nhỏ kế bên ktx bk. Và cũng từ đó chuyện tình của họ chướm nở

Ngày 1 tháng 5 năm 2015

     Cài ngày định mệnh đó đã đến, ms Chi chuyển đến dẫn theo một đứa em và cũng chính là người đã gây nên những biến cố về sau. Thế là ngày hôm đó chúng tôi phải hoãn chuyến đi chơi lại và bay về gấp để kịp lúc giúp ms Chi chuyển phòng.

      Và rồi tôi cũng bị bỏ rơi từ đó!!

Ngày  tháng  năm…

     Hằng ngày được như một chú ong chăm chỉ bị cuốn hút bởi tiếng sáo của chi, bay vo ve trước cửa phòng để nghe nàng thổi sáo. Sau đó anh ta đã đưa ra một quyết định táo bạo: “mua sáo về tập để có thể cùng chi ngân vang những khúc nhạc tình yêu”.

      Và rồi những tiếng ve bắt đầu ngân lênh báo hiệu một mùa hè sắp đến. được sắp xêp lịch chuẩn bị về quê và đưa em đi thi đại học. còn tôi phải ở lại để đi học hè.

     Được về quê chỉ một tháng mà biết bao nhiêu chuyện xảy ra…. Bỏ qua khúc này…

     Sau một tháng về quê và đi nghỉ mát ở Bình Định, được quay trở lại sài gòn và tiếp tục công việc “chinh phục trái tim chi” (hình như là đã chinh phục được rồi mà thời cơ chưa đến thôi).

     Cuối cùng ngày hôm ấy cũng đến bốn tháng trước ngày nhà giáo Việt Nam, được đã quyết định ngỏ lời yêu chi. Và sau một hồi suy nghĩ chi đã gật đầu đồng ý. Thế là từ đây họ cùng nhau xây đắp nên hạnh phúc của mình.

     Tuy đã xảy ra nhiều biến cố, có cả sự phản đối từ em gái của chi nhưng họ vẫn cùng nhau vượt qua tất cả để đi đến bến bờ của hạnh phúc…!!

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Đêm đáng nhớ

21:23:00 Posted by Unknown No comments


Đó mà một ngày rất đặc biệt với tụi nó. Vì vậy, chúng nó gặp nhau từ sớm cùng nhau đưa ra ý tưởng và lên kế hoạch cho một đêm đáng nhớ. Nhưng thật buồn vì thiếu vắng bóng dáng Lê Thành Nhật. Anh đã đi đâu vào lúc quan trọng này.

Sau những dự định, cả bọn kéo đi Big C mua đủ thứ và không quên làm một bức hình kỷ niệm. Về đến nhà…


Và rồi thời khắc ấy đã đến, khi tiếng chuông đồng hồ điểm 12h tụi nó nối đuôi nhau lần lượt kéo lên sân thượng căn nhà hoang bỏ hoang kế bên. Hình như đã lâu rồi ko có ai lên đây, thiếu vắng bóng người với sự yên tĩnh đến lạ thường của cảnh vật khiến cho những ai lần đầu lên đây phải sởn gai óc. Nhưng rồi tụi nó cũng leo lên được sân thượng sau khi vượt qua con đường đầy chướng ngại vật. Thật tuyệt vời! đó là ba từ để diễn tả cảm xúc của tụi nó lúc này. Trên này vắng vẻ nhưng không gian thật thoáng đãng, có thể thả hồn…
Tụi nó chia nhau chọn vị trí, trải chiếu, sắp thức ăn... Nhưng khi tụi nó đang làm việc để chuẩn bị cho một đêm tuyệt vời thì có kẻ thức ba xuất hiện.

Nhanh như chớp, cả bọn chia nhau gom đồ đạt tìm chỗ trú ẩn an toàn và quan sát tình hình. Từ phía cầu thang vang lên tiếng bước chân ngày một lớn dần, lớn dần. Rồi hắn xuất hiện, không phải một kẻ mà là một lũ. Đi đầu là A Tu, quản gia của bà chủ. Theo sau hắn là một đám con trai khác kéo lên đây xem bắn pháo hoa sau khi đã…..

Đùng..Đùng…Đùng…nghe tiếng pháo hoa nổ tụi nó chẳng cần quan tâm ai nữa, tất cả phóng ra ngoài lan can xem pháo hoa…..

       Vừa xem bắn pháo hoa lũ người kia lại đi dạo loanh quanh và tình cờ phát hiện chiến lợi phẩm. Một rổ trứng cút của chúng tôi bỏ quên (ôi NO). không ai đứng ra nhận trách nhiệm là chủ sở hữu của báu vật này, tất nhiên nó thuộc về kẻ tìm thấy. Cả bọn hò reo mang chiến lợi phẩm về ổ.

      Quá đâu buồn trước mất mát, sau một hồi bàn bạc chúng tôi quyết định cử hai đại sứ đặc mệnh toàn quyền Ms Được và Ms Mận đi đàm phán để mạng rổ trứng về. Kết quả thành công tốt đẹp.

     Quay trở lại với sân thượng, chúng tôi quay quần bên nhau, cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa, ngày mà mới bỡ ngỡ gặp nhau lần đầu, nhiều cảm xúc chen lẫn những buồn vui.

    Bữa tiệc đang vui vẻ thì teng……teng…… tiếng chuông điện thoại ngân vang. Được lệnh của cấp trên Ms Mận phải về sớm. một người ra đi còn bốn kẻ ở lại.

    Trời bắt đầu se lạnh dần, không đủ để giữ ấm chúng tôi phải mang mền lênh. Bốn đứa nằm sát bên nhau, ngắm nhìn bầu trời đầy sao cùng kể cho nhau nghe những dự định tương lai của mình. Được chia sẻ:

Tôi Thái Văn Được, xin tuyên bố mục tiêu của tôi đến 12/2015 sẽ bán được USB cho một triệu khách khách hàng. Tôi xứng đáng được các bạn cổ vũ, hoan nghênh vì hành động bất chấp khó khăn, bất chấp nỗi sợ hãi……aaaaaaaaaaaaaaaa “

4h tất cả giải tán, ai về nhà nấy.