Don't Worry, Be Happy!

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Chiếc khăn choàng

22:07:00 Posted by Unknown No comments
     Đó là một buổi chiều mùa đông, tôi đang trên đường đi làm về. Hôm nay trời có vẻ lạnh hơn mọi khi, những cơn gió cứ thổi không ngừng. Mặc trên người hai lớp áo nhưng cảm giác lạnh dường như đó là không đủ với tôi lúc này. Vì thế tôi cố gắng đảo bước thật nhanh, mong được về nhà và lao lên giường.
      Hôm nay là một ngày tồi tệ với bản thân tôi. Bị sếp trách móc vì không làm xong dự án đúng hạn để khách hàng phải phàn nàn. Và cho tôi ba ngày để hoàn thành nó nếu không tôi sẽ mất dự án và có nguy cơ mất việc. Cũng tại vì tính tôi hay chủ quan, dự án được giao cách đây một tháng nhưng tôi vẫn cứ ung dung ăn chơi, đợi đến khi gần hết deadline thì lao đầu vào làm. Đã nhiều lần tôi tự nhắc nhở bản thân sửa đổi nhưng rồi mọi việc vậy không khá hơn tí nào.

     Giờ này tôi chỉ muốn về đến nhà, nằm xuống và ngủ một giấc. Tôi đã quá mệt mỏi, một tuần qua một ngày tôi chỉ ngủ hai tiếng để thức làm dự án nhưng vẫn không kip hoàn thành.
      Đang đảo bước, tôi chợt thấy dáng người quen, ah đúng rồi không ai khác chính là em. Nhưng bên cạnh em lúc này đã có một người đàn ông khác. Tôi nhận ra em từ xa, vẫn là chiếc khăn quàng cổ đó. Nó làm tôi nhớ lại ngày ấy, lúc đó mình thật ích kỷ đã để mất em.
     Hôm đó trời cũng se lạnh vì đang vào lễ giáng sinh. Tôi đạp xe sang nhà em, trong lòng nôn nao và nhiều dự định. Ngoài đường những cặp đôi đang chở nhau đi lễ nhà thờ, đi đón noel. Còn tôi vừa đi vừa nghĩ viễn cảnh đến nhà em. Em sẽ mời tôi vào nhà và tôi cũng có cơ hội gặp ba má em. Tôi sẽ nói gì với họ bây giờ nhỉ, phải cố gắng tạo ấn tượng tốt. Ít ra thì mình cũng đã qua được bước thứ nhất khi muốn chinh phục em.

 Đang mơ mộng thì “rầm”, tôi đụng phải một người phụ nữ đang đứng mua hàng ven đường.
“Đi đứng kiểu gì thế hả”. Người phụ nữ quay lại mắng tôi.
  Dạ ! dạ ! Dạ cháu xin lỗi !. Ngại quá, tôi chẳng biết nói gì thêm, đành lẳng lặng quay xe đi tiếp.
Tôi thầm trách, mới ra đường đã gặp xui xẻo rồi. Mong là mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Mong là em sẽ có nhà vì muốn bất ngờ nên tôi đã không báo trước.

Chỗ trọ của tôi cách nhà em cũng không xa lắm, nên đi khoảng mười lăm phút là tới nơi. Hẻm
602 đã hiện ra trước mặt tôi, lần tìm theo số nhà 31, nhà em nằm ở gần cuối con hẻm. Nó có hai tầng nhưng không rộng lắm, bên ngoài màu sơn đã nhộm màu vàng đục….

Còn nữa

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Kẻ thứ ba

04:09:00 Posted by Unknown No comments
Ngày  tháng  năm

     Được nghỉ vài ngày ôn thi, tôi và ms được quyết định đi nghỉ mát ở kế bên Đà Lạt và Vũng Tàu. Vừa được lên núi, vừa được xuống biển, cảm giác thật tuyệt không gì tả nổi.
Rời xa thành phố đầy bụi bặm và tiếng ồn, chúng tôi được thả hồn vào trong thiên nhiên, hòa mình vào gió.

     Chuyến đi tuyệt vời này sẽ còn kéo dài được thêm vài ngày nếu như không có kẻ thứ ba xuất hiện. Chia cắt hai đứa chúng tôi và làm thay đổi cuộc đời của ms được fo re ver.

Kẻ thứ ba

     Kẻ ấy tên là Chi, họ tên đầy đủ là Nguyễn Thị Mỹ Chi, nhưng mà mọi người vẫn hay gọi với nickname là “Chi chó điên”. Là một cô nàng tuổi chó hiền lành, vui tính, chăm chỉ xuất thân từ một gia đình nông dân quê gốc ninh hòa nhưng không để lại ấn tượng gì cho chúng tối lần đầu gặp mặt.

     Nhưng mà lần thứ hai thì mọi chuyện đã khác, bị cuốn hút bởi Chi ngay lần gặp mặt này khi mà cô nàng chuyển đến ở trọ kế bên phòng chúng tôi. Ms Được quyết định truy tìm facebook và hằng đêm vẫn thức nhắn tin cùng nàng. Không dừng lại ở đó, sau một hồi rình mò, tìm kiếm, lượn qua lượn lại mấy vòng cuối cùng anh ta cũng đã tìm được nơi cô ấy làm việc, một quán hủ tiếu nho nhỏ kế bên ktx bk. Và cũng từ đó chuyện tình của họ chướm nở

Ngày 1 tháng 5 năm 2015

     Cài ngày định mệnh đó đã đến, ms Chi chuyển đến dẫn theo một đứa em và cũng chính là người đã gây nên những biến cố về sau. Thế là ngày hôm đó chúng tôi phải hoãn chuyến đi chơi lại và bay về gấp để kịp lúc giúp ms Chi chuyển phòng.

      Và rồi tôi cũng bị bỏ rơi từ đó!!

Ngày  tháng  năm…

     Hằng ngày được như một chú ong chăm chỉ bị cuốn hút bởi tiếng sáo của chi, bay vo ve trước cửa phòng để nghe nàng thổi sáo. Sau đó anh ta đã đưa ra một quyết định táo bạo: “mua sáo về tập để có thể cùng chi ngân vang những khúc nhạc tình yêu”.

      Và rồi những tiếng ve bắt đầu ngân lênh báo hiệu một mùa hè sắp đến. được sắp xêp lịch chuẩn bị về quê và đưa em đi thi đại học. còn tôi phải ở lại để đi học hè.

     Được về quê chỉ một tháng mà biết bao nhiêu chuyện xảy ra…. Bỏ qua khúc này…

     Sau một tháng về quê và đi nghỉ mát ở Bình Định, được quay trở lại sài gòn và tiếp tục công việc “chinh phục trái tim chi” (hình như là đã chinh phục được rồi mà thời cơ chưa đến thôi).

     Cuối cùng ngày hôm ấy cũng đến bốn tháng trước ngày nhà giáo Việt Nam, được đã quyết định ngỏ lời yêu chi. Và sau một hồi suy nghĩ chi đã gật đầu đồng ý. Thế là từ đây họ cùng nhau xây đắp nên hạnh phúc của mình.

     Tuy đã xảy ra nhiều biến cố, có cả sự phản đối từ em gái của chi nhưng họ vẫn cùng nhau vượt qua tất cả để đi đến bến bờ của hạnh phúc…!!